Mưa bão đâu của mình Trung
Mưa bão đi khắp mọi vùng đấy thôi
Núi rừng người phá hết rồi
Ruộng mật lấp hết, bờ sôi chẳng còn
Con cò nó khóc nỉ non
Bờ tre đâu hết? Chỉ còn tường vôi
Ra đường em bịt miệng rồi
Anh đâu tìm thấy vành môi nụ cười
Suy ra chỉ tại con người
Chẳng biết gìn giữ nên trời nổi xung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét